Thơ Toại Khanh

 

Bích Hải Triều Sinh khúc

“Một đời tôn sư tài văn vơ

Ôm mối t́nh si với núi sông

Thổi khúc tiêu cho t́nh buồn sâu thẳm

Trong khói sương chiều giữa mùa đông"

 

(Bích Hải Triều sinh khúc)

 

 

 

...Cứ vậy, ta ra người khắc bạc

Đánh mất niềm tin giữa chợ đời

Tâm sự Đông Tà vùi hoang đảo

Đàn Chỉ Thần Thông bắt bướm chơi

Bát Quái trận đồ ngồi đun nước

Pha ấm trà khuya ngóng tri âm

Củi nấu, ta dùng toàn dược thảo

Em vẫn chưa về, dạ chẳng cam

Lạc Anh kiếm pháp c̣n ai ngắm

Nh́n cánh đào rơi để nhớ thêm

Hoành kiếm ngang mày, tim tan nát

Đốn sạch rừng đào chỉ một đêm

Một bữa xuôi bè rời hoang đảo

Đông Tà lưu lạc cơi Trung Nguyên

Gió giang hồ lạnh ḷng đảo chủ

Khúc sáo tơi bời những nỗi riêng

Cứ vậy, mùa thu ngập lá vàng

Từ ta luân lạc kiếp lưu phương

Sáp khuya nắn tượng nguời tri kỷ

Gió lạnh miền xa nhớ bạn đường

( Toại Khanh )

 

 

Bích Hải Triều Sinh

Dạt dào sóng biển nhấp nhô

Chút hơi nồng mặn gió xô bốn bề

Không gian như có hương mê

Chân đà ngại bước đường về muốn xa

Phương tây bóng ngả tà tà

Chim trời mỏi mệt là đà cánh nghiêng

Vô tâm gió vẫn triền miên

Biển ùa con nước vỗ miền cát hoang

Xuyến xao xin tiễn ngày tàn

Hoàng hôn vừa tắt trăng vàng đă treo

Biển đêm bóng khách vắng teo

Đại dương trơ trọi sóng reo ầm ́

Bỗng đâu thấy cuộc phân ly

Hai người một khối t́nh si đượm sầu

Mỗi người mỗi ngả v́ đâu

Sao đem minh nguyệt chứng câu tạ từ?

Có nghe tiếng biển gầm gừ

Mắng t́nh nhân thế sao như tṛ đùa

Đến trời đất cũng chào thua

Tâm tư mà bán mà mua ḷng ṿng

Tiếng "yêu" nhẹ tựa tơ hồng

Hỏi đâu c̣n kẻ long đong v́ t́nh?

Lặng nh́n bích hải triều sinh

Ngớ người nhận thấy sao ḿnh đa tâm

Bốn bề cảnh sắc thanh âm

Không xem lại cứ trầm ngâm chuyện người

Nghĩ đi nghĩ lại nực cười

Nhân t́nh thế thái mười muơi vậy rồi

Lo chi nhiều để lôi thôi

Triều sinh bích hải xin ngồi với đêm.

 

 

 

 

BACK

 

 

Home