NGOẠI CUỘC

 

Chuyện người, đâu phải chuyện ta

dăm câu thơ vụn, gọi là tiễn nhau

Cứ xem ai đă qua cầu

khi tim c̣n nặng t́nh sầu tử sinh

Ta ngồi đây đối bóng ḿnh

Không hay hơn, chỉ là h́nh như chưa ...

người đi đội nắng gội mưa

ta về cắn gạo, muối dưa ỡm ờ

rảnh th́ tung tẩy làm thơ

bận th́ cổ tự mấy tờ t́m vui

chỉ mong khi bạc tóc rồi

vẫn từ non lạnh ngó đời trầm luân

chiều nay bất chợt bâng khuâng

nghĩ hoài chẳng lẽ...có chừng ấy thôi

đủ đưa nhau kiếp luân hồi

vô duyên như một cuộc chơi trốn t́m

đời sau xin chẳng có tim

nẻo tu chân cứng đá mềm mà đi

 

Toại Khanh

 

BACK

 

 

Home