Đ ơi!

Toại Khanh


 


Tiếng phone reo nghe như tiếng con nt khc, bực cả mnh. Bi vở mấy ngy đầu tuần chất cao như ni. Ba giờ sng mới chợp mắt cht.Vậy m by giờ phone reo. Văn minh kiểu ny c m yểu.

-A l, ti đy ạ !

Bn kia đầu dy khng ai ni g, chỉ nghe vi tiếng động rời rạc như của mấy mn vặt vnh khua nhau trn bn giấy, lại c tiếng bật quẹt my như để đốt thuốc l. Rồi th giọng của hắn run run:

-Xin lỗi sư, buồn qu trời, khng biết ku ai, chỉ cn biết ku sư. Sư đang ngủ ? Thi xin để khi khc vậy..

-Ồ, khng c g đu anh, bữa nay khch so qu vậy. Bạn b m !

Th ra, lại chuyện nh, cũng l chuyện đời hắn. Tu gần hai mươi năm, g cũng giỏi. Cứ đ đ c lm tăng thống cũng chưa vừa sức. Vậy m theo gia đnh qua Mỹ mấy năm, đi học dở dang, chưa ra trường th rớt. Rớt ở đường tu. C b ấy ng cũng dễ thương, gia đnh Phật tử ba đời. Cng chung một lớp, mưa nắng, đi lạnh c nhau. Ci xe c tng một tuần nằm đường mấy lần, vậy m đủ chỗ để chở một cuộc tnh. Xe đằng ấy hư th qua ngồi xe nầy. Xe hư cho người gặp nạn m.

Chẳng kịp chuẩn bị cho một mi ấm tươm tất như vẫn mơ ước, một chng sanh khu khỉnh ra đời, trong căn hộ Apartment mấy thước vung. Thằng b bo nc, trắng nn như ch heo con. Thi th cưng chiều như ngọc, nhưng cũng chỉ được t lu. Hai bn tay ấy xưa giờ chỉ c kinh tượng, viết lch, nay thay tả cho em b, gớm chết được. Nhiều bữa xui, thằng b lm xấu trước giờ cơm. Rửa ry cho con xong, hắn nuốt cơm khng v. Nng th cứ thanh thản v tư, một đũa tung honh, la cơm o ạt. Hắn ng sang bn cạnh, thằng b cứ hồn nhin trn mắt nhn hắn m ư a ngọng nghịu. Ngn qu, hắn bung đũa đứng dậy. Nng thấy lạ, hỏi. Hắn ấm ớ. Hiểu ra, nng khc như mưa, đi chết. Lc ny hắn bất gic nhn lại nng rồi giật mnh. Mnh vẫn vậy, sao nng gi kiểu g nhanh qu. o quần trễ ni, giọng ni chanh chua. Ngy xưa g cũng cười. Một vi ci liếc trộm đủ lm người ta mất ngủ mấy hm, by giờ kiếm hoi khng ra chỗ để thương. Vậy m hắn đu ngờ nng cn phone ring cho ti để tố khổ, tả on:

-Hồi trước, thương ảnh ci hm hỉnh tế nhị. Viết lch, ni năng cứ như hiền triết. Chuyện đời chuyện đạo thng tỏ tinh tường. Đứng gần nghe cả một trời chở che ấm cng. By giờ g cũng đem đổ sng biển. Thấy ght khng chịu nổi. Bất mn, ngạo đời, tự ti m lại tự tn. Ngy xưa người ta bc sĩ kỹ sư chầu hầu mnh suốt buổi, m mnh xem rặt một đm phm phu khng đng cho sờ vạt o. Đem bụng thương ảnh, tưởng ảnh y chang những g vẫn ni, vẫn viết. By giờ lỡ thợ, lỡ thầy. Mnh bắt đầu gi để cng chướ mắt khi thấy ảnh nhơn nhơn ci mặt triết gia. Sao hồi đ hổng qun tử thi bất tịnh g đ để người ta lấy mối khc. G cũng lộn chỗ !

Ni thiệt, ti cũng cn trẻ, trang lứa với hắn, vậy m thấy cảnh đời hắn rồi những khi thấy xe bị hư dọc đường cũng tự nhin nổi ốc. Nạn nhỏ khng chịu nổi, nạn lớn đến lm sao chịu thấu. Ti tuyệt khng đủ nội lực để san sẻ g với hắn. Chỉ biết nghe cho hắn ni. Ngy trước hắn giỏi hơn ti gấp mấy lần.

Hắn cp my rồi, ti cứ nằm yn đ ng ln bức tranh mực Tu trn vch. Ở đ c con thuyền hờ hững trn sng, chẳng biết sắp vo bờ hay vừa rời bến. Ti nhớ đến vợ chồng hắn. Qua sng th khng đ ny cũng cn thuyền khc, nhưng nếu nhầm đ th thm mất thời gian. Chuyến đ đời người cn gh hơn vậy. Nhầm thuyền rồi th đi khi lỡ cả một đời. Nng nhầm hay hắn nhầm. Ai đng trch hơn ai ? Ti bỗng nghe từ xa xi một tiếng gọi đ, như vọng ra từ bức tranh, rồi rng mnh. Chỉ mong người đời muốn sang sng th tự biết chọn đ m đi, kẻo lỡ lng một đời, rồi biết đu , cả mun kiếp. Suy cho cng, ngy no trong mỗi đời người cũng l những chuyến đ. Mọi xuất xử của tam nghiệp đều cần đến những quyết định. Ci trầm lun l một ging sng. Ti bất gic đọc trộm cu thần ch của Phật gio Bắc Truyền: Yết đế, yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tt b ha. Hy qua sng, hy ln đường, v xin nhớ, chọn đng một con đ. Đ ơi !


Toại Khanh

 

 

BACK

 

Home