HUYỀN K

Toại Khanh 
 

 

 

ng lo chậm ri mở cửa am thờ. Một ci khm nhỏ nằm su trong tường, một bức tượng Phật kiểu Nhật Bản đang được an vị trong đ. Một vầng ho quang trắng đục bao quanh tượng Phật, khng r nh sng đến từ một nơi no trn trần nh hay một bng đn được lắp kn đo đu đ. Trước khm thờ chỉ c một chiếc bn gỗ mặt hẹp nhưng chn cao, thong nhn giống hệt một con hạc đang hầu Phật. Như qun mất người khch đang đứng sau lưng mnh, ng lo lặng lẽ chấp tay lm lễ một lc, trong im lặng. Đoạn, knh cẩn đưa tay ln bn thờ cầm lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ chừng hơn gang tay, rồi nhẹ nhng mở ra. Hắn như nn thở nhn theo từng động tc của ng lo. Trong đ chỉ l một cuốn sch, một xấp giấy cũ th đng hơn. ng trao cho hắn.

N đng gọi cổ thư, giấy th rp ố vng, chữ nghĩa bn trong l thứ văn tự g đ nếu chẳng của Ty hạ hẳn cũng Thổ Phồn cổ tự, trng như đn kiến b trn những lng trc lục bnh. Mặc, dăm trang cuối sch l những trang viết tay dy đặc, Anh ngữ hẳn hoi, văn php đương đại, thậm ch từng dng chữ cơ hồ cn thơm mi mực. C điều bt kh cuồng lộng, tứ thần dị. Hắn chong mắt xăm xoi.

Muốn ho thn ra người Qun Tự Tại, đừng học cch Ở, hy học php Đi. Dm cơm kh trong ti du hnh cn đắc dụng hơn trang vin giữa phố. Hy biến những thứ c được ra hnh trang trn đường. Đừng nghĩ chuyện di lu, khng buồn vui no di qu một nhy mắt. Ai cũng sợ m la, nhưng thch sống v minh. V mặc ta v minh, đời cứ thế v thường. Hy tận dụng su cửa nội tại để trăm năm khng tri mất. Thời gian chỉ tồn tại khi ta biết cch tồn tại.

Người hoằng đạo chớ sợ đời mạt php. Mạt php chỉ l tn gọi một cch tồn tại khc của Chnh php. Chnh php lun c cch tồn tại trong mỗi thời kỳ. Ty căn cơ, chnh php được hiển hiện qua những chiều kch khc nhau. Hy trao cho trẻ con những mn đồ chơi, gương lược cho phụ nữ, hoa ruợu cho nh thơ, cổ thư cho học giả, cng với một lời nhắn nhủ cho mỗi người về mục đch của cuộc chơi. Rong chơi c mục đch được gọi l hnh hương, dắt tay người cũng l cch độ chng. Cng nhau vo cuộc chơi với xu chuỗi trn tay mỗi người, khng niệm Phật cũng cứ l tu niệm. Đừng ngồi c độc bn đường m hm bối diệp m tưởng tiếc ngn xưa.

Thi độ no cũng chỉ l một sự by tỏ, thể hiện, một tiếng ni. Việc đời hay chuyện đạo đều cần đến một lời rỉ tai l khng nn bỏ xc ở một kết luận no hết. Đời l một cuộc đi. Cn hơi thở l cn bước đi v giảo nghiệm. Sao cũng l tốt, miễn đừng bao giờ nghĩ đến hai chữ Tốt Nhất. Chữ Nhất thường đi chung chữ Lầm. Chỉ nn Tốt Hơn, đừng bao giờ l Tốt Nhất. Thế giới đ đổ mu, nhỏ lệ, chỉ v những nhn hiệu. Chớ tin kẻ tm thấy chn l, hy lắng nghe người đang tm chn l. Đời v thường nn con đường no cũng chỉ l giải php tạm thời. Đừng mong lấy ci ngắn hạn giải quyết chuyện đời thin thu. Ma đng c tuyết trắng v cnh kh, thế chẳng đủ tuyệt vời lắm sao? Cứ g phải v luyến tiếc ma xun m cưỡng cầu thứ hoa kh giả tạo. Ma no thức nấy. Người hnh giả rong chơi với bốn ma trong tim v ngay trước mắt.

Một trong những thứ kinh thư đng được thờ lạy nhất trn tri đất ny chnh l mấy cuốn sch danh ngn. Thật lạ lng khi người ta c thể cp nhặt đủ thứ để lập gio xưng danh một cch ngho tng, kể cả những v vu vay mượn đầy bệnh hoạn, m chưa hề c người tuyn xưng thứ kinh điển ngn vng ấy. Chng l tinh hoa ngn đời của nhn loại, l mu huyết của v số cổ nhn, v nằm ngoi tất cả mọi nhn hiệu. Thần tượng vĩ đại nhất trn thế giới ny phải nằm ngoi mọi nhn hiệu để c thể đại diện cho tất cả những thứ cao đẹp. Hiếm một tn đồ của bất cứ tn gio no trn đời chịu để rằng cng ln tiếng suy tn gio chủ một cch ồn o th cng thu hẹp khng gian tồn tại của đối tượng mnh tn thờ. Chỉ nn nhắc đến ci tinh thần của cc thần tượng, đừng xy ln những bảo ta cao ngất vốn xa lạ với nhn gian v lm chướng mắt những người chưa tm thấy sự khả knh ở đ. Hy để cc vị ấy hiện hữu một cch thơ mộng v cao khot như trăng khuya, biển chiều, ni cao, sng di. Những thứ thin nhin đ khng cần đến sự quảng co. V tnh yu thin nhin sẽ khng tạo ra những khoảng cch khng nn c giữa những tim người.

Đừng ham ci Dễ m chối bỏ ci bị xem l Kh. Mọi thứ trước khi trở nn dễ dng đều phải l kh khăn. Hy yu ci đơn giản, nhưng đừng ham chi chuyện dễ dng. Ai đ đ bảo, hy sống đơn giản theo mức đơn giản vốn c của đời sống, nhưng nhớ đừng tm cch đơn giản hơn nữa. Học hnh một cch đơn giản l thng tuệ, cố gắng đơn giản hơn mức cần thiết l lười biếng.

Ở một tuổi no đ trong đời hy học cch yu lấy đy thẳm của sự yn lặng. Cch ni đ och qu, ăn cắp của một tay ngng ngạo. Nghe ra khng được thật th v tới nơi tới chốn bằng hai chữ v danh. Phải. Nhớ cu ni của ai đ, tuyệt diệu nhất vẫn l sự giu c của một người v danh. Hy tự xem mnh l kẻ đang bị truy st, lộ diện l tự st. Hy bắt đầu yu lấy nỗi v danh để lm quen với sự lặng lẽ của mộ địa. Một trong những th vị lớn nhất của nhn gian l trồng hoa trn đỉnh ngn, đm đm nghe gi xui về đồng bằng, mang theo mn qu v danh của mnh. V danh m v tnh v tm, đ chỉ l kiếp đời của một tử t trong hầm su ngục tối. V danh m c tm, c tnh chnh l tận hưởng sự hiện hữu ph vn.

Một ngy ma đng về chơi một gc nhỏ Thượng Hải, rong chơi mấy hm bỗng nhận ra mnh đ gi, đ thay đổi nhiều qu. Ngy trước cứ một lng khăng khăng đi tm ci tinh khi của đạo Phật, thường xuyn dị ứng với những thứ đơm đặt của đời sau. By giờ bụng cứ nghe vui rm ran kn đo, khi tnh cờ bắt gặp đu đ một dấu vết của Phật lẩn khuất, vương vi trong dn gian. Một cht thi, cũng cứ thấy qu. Lng đ tự tm thấy một thỏa hiệp rồi chăng? Khng hiểu nổi chnh mnh, ngy về bn đem chuyện hỏi lại một người quen. Nhận được cu trả lời ngộ nghĩnh khng biết nn vui hay buồn: Đ gi rồi đ, vng tay lớn hơn v mắt đ chịu nhn xa hơn. Người bỗng dễ thương l người sắp chết đấy biết khng?

Ba ngy xun, nhằm dịp cuối tuần, chẳng đi đu hết. Khng chốn đi cũng chẳng c người để gặp. Chợt nhận được thư xa, từ nghn trng qu cũ. Một người quen vẫn chưa qun mnh. Kể cũng l thương. Đi cu hỏi han, dăm ba lời trch, pha cht vui buồn như kiểu mưa nắng bn đ. Chẳng biết phải ni g, chợt nhớ lại một bi thơ vừa lm cch đ khng lu, sẵn sng như một lời đp cho cu hỏi đ biết trước. Em hỏi ti ngy trở về cố quận. Ti trả lời đu cũng chốn qu hương. Em hỏi ti bao giờ thi lận đận. Ti xin thưa: Cứ suốt kiếp trn đường. Em hỏi ti gi phương ny c lạnh? Ti trả lời: Đời gi rt chung thn. Đợi mưa gi bn ngoi chừng ro tạnh, đốt thơ mnh nhm lửa sưởi đi chn. Em hỏi ti sao một đời khinh bạc, phủi tay hoi những ấm lạnh tnh thn. Ti trả lời g tin khờ đi lạc, buổi kim tiền sao c nổi tri m!

Trong nh sng mờ nhạt của am thờ, hắn đứng đọc một mạch khng st một chữ, ton bộ mấy trang giấy đ. Đọc trong im lặng v nghe mnh như đang ln đồng. Đng hay sai, một phần hay ton bộ, nội dung kỳ qui trong cuốn sch kia. Hắn lễ php trả lại cuốn sch cho ng lo v từng bước rời khỏi am.

Bn phiến đ trắng được k lm mm tr giữa khu vườn tĩnh mịch, trong ci khng gian vng vất một mi hương lạ của loi hoa no đ mọc chen trong những kẽ đ, ng lo giữ am nhỏ giọng kể lại cho hắn cu chuyện cũ:

Thầy tr lo gặp nhau lần đầu ở Nam Kinh. Trn một chuyến tu đm. Nhn duyn l ci g đ khng ni được nhưng c thật trn đời ng ạ. Khuya hm đ, lo lng ngng thế no m lại lm đổ cả ly tr nng trn chn sư phụ. Lc đ thầy chỉ mới ngoi bốn mươi.

Đang ci xuống định lau lấy chiếc giy ướt đẫm kia như một cch xin lỗi, lo bỗng nghe một cu ni rnh rọt, chữ nghĩa v m sắc như của một người bản xứ:

- ng cụ đừng lm vậy, ti c thứ tr ny ngon lắm, cụ c sẵn nước si ở đy sao, hay l ngồi uống với ti một chn.

ng c tin khng, người vừa ni với ti cu đ l một thầy tu nước ngoi. Nếu khng tận mắt nhn, ai biết được đ l tiếng Tu của một người ngoại quốc chỉ đến Trung Hoa chưa được chừng vi bận. Văn ho của một xứ Tu kn cửa suốt mấy chục năm đ khng cho php lo c được ci tư phong cần c trước hon cảnh đ. Thật lạ, chỉ sau vi ba tuần tr, lo bỗng thấy mnh khng thuộc về miền đất ny nữa. Lo đ thuộc về người khch lạ vừa quen biết trong tnh huống kỳ cục đ. Chỉ hỏi lo hai cu về gia đnh v sức khỏe, sư phụ nhn thẳng vo mắt lo rồi hỏi khng ngập ngừng: ng cụ c chịu về tu hnh với ti? Ni thiệt, con người đ c rũ lo đi ăn my lo cũng gật đầu ng ạ. Chng ti đến Thượng Hải, sư phụ bảo lo viết một ci thư về cho hai thằng con trai.

Cứ vậy l lo về sống với sư phụ. Thầy lạ lắm, chuyện g cũng ni trn bn tr. Lo học đạo cũng ở ngoi vườn. Khng giấy mực g hết. Bất cứ thứ g nhn thấy chung quanh đều c thể l ci cớ để thầy ni về Phật học. Từ cc mn gia dụng trong nh đến những chậu kiểng, hồ nước ngoi vườn. Từ đ, lm g v ở đu lo cũng thấy Phật php v như nghe cả tiếng ni của sư phụ. Hai mươi năm trời tri qua vn vụt. Vậy rồi thầy đi. Thanh thản lắm, khng bệnh hoạn g hết, chỉ ni muốn nằm nghỉ. Đến lc vo bo giờ cơm trưa, lo mới biết. Hơn một thng trước đ, bỗng dưng sư phụ cứ dặn d lo chuyện ny chuyện khc. Lo khng thể linh cảm ra điều g. R rng sư phụ nhỏ hơn lo đến chục tuổi m. Cuốn sch đ sư phụ để trong chiếc va-li hnh l m ngy trước vẫn dng trong những chuyến đi xa. Lo thờ ở đy như một kỷ niệm gắn b với sư phụ nhiều nhất. Sư phụ đi nhiều, quen nhiều, sao lại chọn lo chứ. Đến giờ lo vẫn chưa hiểu v cũng chưa từng hỏi qua sư phụ chuyện đ. Chỉ biết rằng ngoi Phật php, chưa hề nghe thầy ni đến thứ g khc. Nhớ lại một cu dặn d bng quơ của sư phụ ngy trước, lo đ rải tro di cốt của thầy xuống biển ngay sau lễ ha thn. Gia ti sư phụ để lại cho lo chnh l những g lo đ nghe được ngay từ bn tr ny v vi thứ vặt vnh trong hnh l gi bụi của thầy ngy xưa. Ci am ny giờ cũng đ mục nt rồi, mai ny tới phin lo đi xa, chắc chỉ cn lại khu vườn hiu quạnh ny.

Đang ni đến đ, lo liếc mắt vo chiếc đồng hồ tường treo trn vch gỗ sau lưng, rồi xin php khch đến ging nhẹ ba hồi chung để bắt đầu buổi kinh chiều. Hắn cứ như ngẩn ngơ khi nhn theo lo, nhn đến từng mn vật dụng chung quanh. Đng l ci g ở đy cũng phảng phất bng dng người sư phụ kỳ lạ của lo. Ci đồng hồ tường kh tm thấy ở bất cứ đu: hai chiếc kim trn đ chỉ l hai que trc mong manh gắn vo một mảnh đ trn dt mỏng. Ci gọi l chung kia cũng lạ lng, trng như một ci bt khất thực của nh sư đem treo ngược, những dư hưởng sau cng của chung nghe như tiếng muỗi bay.

Khng muốn quấy rầy ng lo đang tụng kinh bn trong, hắn khẽ khng bước nhẹ ra pha cổng tm ci g bỏ bụng buổi chiều. ng lo khi ny vừa bảo đm nay sẽ đi hắn một buổi uống tr giữa đm để ngắm hoa quỳnh nở. Hắn đ ra khỏi khu vườn m bn tai vẫn như nghe r rng một giọng ni xa lạ: Mặc ta v minh, đời lặng lẽ v thường!

 

Toại Khanh

 

 

 

 

 

BACK

 

Home