CỎ ÚA C̉N THƠM
 

 

Xứ Miến Điện những ngày nắng nóng như thiêu. Đi đâu cũng thấy bụi và rác, điều kiện sinh hoạt luôn dưới mức nhu cầu. Suốt mấy ngày dài không sao liên lạc được với bất cứ ai. Cả phone hay Email đều không dùng được. Đêm đó, tôi về đến núi Kyai Hti Yo mới thấy có Wifi, chuyện đầu tiên là t́m vào một góc khuất để đọc email. Tôi như không tin vào mắt ḿnh. Thầy mất rồi. Ba cái email liên tục, người quen nhắn cho tôi cái tin dữ đó. Cũng hệt như hồi mẹ mất hai năm trước, khi biết thầy mất rồi, ḍng suy nghĩ đầu tiên của tôi là nhớ về những lầm lỗi của ḿnh với người vừa ra đi, về những ǵ tôi đă làm và không chịu làm. Tôi luôn tiếc thương một người bằng cách đó.

Vậy là những người thương tôi nhất hay tôi thương nhất đă lần lượt rủ nhau đi sạch rồi sao? Tôi thèm được khóc, nhưng ở tuổi này làm ǵ c̣n nước mắt sau những cay đắng t́nh đời của hơn nửa kiếp lênh đênh vui ít buồn nhiều. Cái kiểu đau không nước mắt cũng độc địa như bị xe tông mà không chịu chảy máu.

Bao nhiêu hồi ức về thầy bỗng tràn về cùng lúc như để đánh gục tôi cho bằng được. Thầy ơi. Con cứ muốn gọi hoài hai chữ đó và mong thầy ở phương nào nghe được tiếng gọi muộn màng của con. Đời con, thứ ǵ cũng lỡ làng thầy biết rồi phải không. Cứ một đời ăn năn, ăn năn với Phật, với mẹ, rồi hôm nay với thầy. Cũng như ngày xưa đă không ít lần với những tấm ḷng mà xa rồi con mới hiểu.

Giỏi mà không kiêu, làm nhiều mà không tính công, thiết tha với đạo mà một đời cơ hồ như sống toàn nghịch hạnh để người ở gần chỉ thấy ấm chứ không nóng, chỉ thấy mát chứ không phải lạnh. Nếu phải nói về thầy bằng vài chữ, con không biết nói ǵ khác hơn.

Một đời thầy chỉ có ba chuyện để theo đuổi. Làm cái ǵ đó cho dân tộc, cho chánh pháp, và trao ra đạo t́nh nồng hậu chân thành với bất cứ ai thầy gặp. Thầy một đời luôn là cầu nối để hàn gắn, hoà giải, kết nối cho những phân ly xung đột của bao người thiên hạ. Chuyện ǵ đó ngoài ra, chỉ mong người đời xem như điều phải có ở hoàn cảnh thuyền to th́ sóng phải lớn, vậy thôi.

Con chưa bao giờ lên tiếng nhờ cậy thầy về tài vật, nhưng biết con nghèo, suốt nhiều năm trời, gặp mặt, thầy chỉ nhắc một câu. Cần ǵ th́ nói, đặc biệt cứ muốn in ấn cái ǵ cứ về níu áo thầy. Thầy ơi, con chưa kịp níu áo th́ thầy đă đi xa rồi. Cuốn sách con in cuối đông năm này chỉ c̣n kịp ghi một ḍng lạc khoản như là thầy đang nh́n thấy.

Toại Khanh


 

 

 

 

BACK

 

Home