Ngy đ ti về

Toại Khanh 

 

Ti về giữa nhn gian như một kẻ lưu lạc đang hồi quận. hay, quanh ti c qu nhiều những lăng xưa đền cổ, những bi học ngn vng từ mun đời cổ nhn truyền thừa di dưỡng. M sao ti chỉ thấy ra những dấu vết buồn thay v l những bi học để chim ngưỡng v học hỏi. Ti chỉ biết ng mấy vin ngi vỡ để rồi buồn nhớ ngu ngơ. Dấu xưa khng đủ để dạy ti bi học no về hai chữ kinh nghiệm sao chứ. Ti cứ nn nao chờ đợi một bnh minh tuyệt đẹp c nắng sớm, c hoa bướm, với những ln hương. Ti khng hề biết rằng mnh vừa lỡ dịp.

Ti đi giữa cuộc đời như một viễn khch nơi miền đất lạ. C biết bao thứ tinh khi mới mẻ vừa chớm nở đy đ chung quanh v trước mắt, m sao ti cứ hững hờ khng tận hưởng nắm bắt. Thời gian đang tri v đẩy li hiện tại vo một ci xa min viễn. Thay v đứng nhn một đo hoa vừa chớm trong sương, ti đ lần lữa chậm bước, mắt nhắm tai ngơ. Ti bỗng nhin tiếc nhớ một ci g xưa cũ v lần bước trở về khu lăng mộ để tm nhặt những vin ngi vỡ m mnh đ một lần nhn thấy. Khng cn kịp nữa, m sương đ bắt đầu kn lối. Nghe một mi hương lạ, ti nhớ ra đo hoa buổi sng v muốn trở gt. Nhưng by giờ đ l chiều muộn. Đo hoa kia đ ho a từ bao giờ.

Ti gh ngang cuộc đời như một người khch ngng đ. Lẽ ra ti đ c thể sang sng từ trưa. Vậy m chỉ v bất chợt thấy thm một pht ng lưng, thm được tắm sng hi tri, lại bay bướm trộm ngắm ci dng lưng ong của c hng nước trn bến, rồi ngần ngừ chẳng chịu qua sng. Một chuyến đ ngang, rồi thm chuyến nữa, ti đ qun mất chuyện sang sng. Trời tối dần, c hng nước đ bỏ đi, ng lo li đ cũng về bn kia sng ngủ sớm. Ti nhớ ra th khng cn kịp nữa. Vậy l đm nay ti sẽ phải nằm lại bến sng lộng gi ny để chờ chuyến đ sớm mai. Manh o phong trần mong manh lm sao đủ để chịu nổi ci lạnh ma đng se sắt dưới gốc cng gi khẳng khiu ny chứ

Hắn lang thang rong rủi giữa đời như một đứa học tr khờ trốn thầy xuống ni. Thầy l một cao sĩ bc lm cổ kim, hắn qun mất, chỉ muốn đi tm danh sư trong thin hạ. S g chứ một ng gi x ni m sương. Hắn đi v khng tm thấy g. Một ngy định mệnh, c bậc danh sĩ chốn kinh sư nghe hắn đi tm thầy giỏi trong đời, ng khng ni g m chỉ trỏ tay về ni. Trời ạ, đ l hướng ni trụ xứ của thầy hắn. Hắn hốt hoảng quy sơn, đường về bỗng xa ngn trng, cỏ gai ngập lối. Trong nh trăng non đầu thng, ngi cổ thp ru phong vẫn đứng đ như một dng người đang đứng đợi. Hắn g cửa để chỉ nghe tiếng g của bn tay mnh. Sư phụ đ khng cn nữa. Mẫu nến vụn chỉ đủ rọi sng một gc nh cho hắn tm thấy mảnh di thư nhạt nho. Trời ơi, hắn lang thang chừng ấy năm thng chỉ để tm thấy mỗi manh giấy nhỏ xu ny sao chứ

Lo vẫn gọi nng trong mơ như nhớ người tnh xưa. Ngy đ, tay trắng yu người, lo tự hiểu l bất khả. Rồi th biệt xứ mươi năm để ngậm ngi tm trầm, xuống biển m ngọc, ln ni đo vng, lưu lạc xứ người, tri giạt hoang đảo. Một ngy tm thấy trn chu, lo trở về qu cũ v kẻ đầu tin lo gặp l một b lo mm mm ho hen đang d bước trn đường. Nghe khch lạ hỏi tn một người con gi, b nheo mắt nhn rồi nhận mnh l c ấy. Bao năm rồi ai chẳng gi đi. Lo ngỡ ngng bối rối rồi th b lo chống gậy bỏ đi, sau khi nm lại một cu lạnh ngắt: Hồi đ hổng ni th ai biết, giờ th hẹn gặp nhau ở dưới đ l vừa!

Ngy xưa nng Scheherazade đ kể ngn lẻ một cu chuyện để cứu chừng ấy mạng người. Ti giờ kể mấy chuyện thi, nn c lẽ khng cứu được ai. M ngẫm kỹ th chỉ để tự cứu mnh. Vậy th ngại g chẳng kể, ta kể cho ta. Người xưa kể chuyện để qua được ngn đm sinh tử, ti giờ ngồi viết lại mấy chuyện vặt để qua được mấy giờ đồng hồ nhạt nhẽo của một đm tối ma đng.
Rời bn viết, ti đi tới lui trong gian nh vắng v ngẫu nhin nghe trong v thức một lời ht nửa lạ nửa quen:

Em đi qua chuyến đ
thấy con trăng đang nằm ngũ
con sng l qun trọ
v trăng tn lng du
..................

Em đi qua chuyến đ
lắng nghe con sng nằm kể
trăng ơi, trăng rất tệ
my đi, nhớ chng về
..................

Ti vui chơi giữa đời
Ối a, biết đu nguồn cội
ti thu ti b lại
lm mưa tan giữa trời.(TCS)

 

 

BACK

 

Home