ĐỊA NGỤC MÔN
Ryunosuke Akutagawa
Thụ Nhân dịch
(Nhị Nùng xuất bản 1966)
ĐỊA NGỤC MÔN
KESA VÀ MORITO
PHẦN I
Mơ màng nh́n ánh trăng, Morito đi
trên lá khô bên ngoài hàng dậu bên nhà.
ĐỘC THOẠI CỦA MORITO
Bây giờ trăng đang lên, Ta vẫn
thường nhẫn nại đợi trăng lên, Nhưng đêm nay ánh trăng làm ta ghê sợ quá,
Ta rùng ḿnh khi nghĩ rằng đêm nay ta sẽ phá tan cái hiện tại trong
trắng của ta để biến thành một tên sát nhân ghê tởm. Tưởng tượng, những
cánh tay này đẫm máu đào. Trời! Thật không thể tưởng tượng nồi. Thà là
giết một kẻ thù bất cộng đái thiên, nhưng ta phải giết một người ta
không thù ghét oán hận ǵ cả.
Đă từ lâu ta không biết người đó và
mới đây là chỉ biết có mỗi tên người đó là Wataru Saemon-no-jo. Ta đă
thấy khuôn mặt đẹp trai của người đó mà không bao giờ ta có thể quên
được. Khi ta biết đó là người chồng của Kesa, ta cũng có ghen một chút
đó. Nhưng nay, ghen tuông đă hoàn toàn chấm dứt. V́ thế, kẻ t́nh địch
của ta giờ đây hoàn toàn không c̣n nữa. Vả lại, ta c̣n cảm thấy có cảm
t́nh với hắn nữa. Khi d́ Koromogawa nói với ta là hắn không cần chút khó
nhọc, cố gắng mà chiếm trọn được trái tim Kesa. Ta lại thấy phục hắn là
đàng khác!
Ta biết rằng, ngoài việc t́m cách làm hài ḷng vợ, hắn
lại c̣n làm thơ. Văn sĩ mà lại tập làm thơ, hừ, ta thấy buồn cười. Không
phải là cười chê, nhưng là thán phục, phục v́ hắn có thừa tài để chinh
phục người đẹp. Hơn nữa, v́ yêu mà hắn đă thần tượng hóa Kesa. Điều đó
làm ta hài ḷng.
Nhưng, có thật ta yêu Kesa không? T́nh yêu của ta có thể
chia làm hai giai đoạn. Ta đă yêu nàng trước khi nàng lấy Watara, hoặc
ta đă nghĩ là đă yêu? Nhưng thật t́nh mà xét, ta vẫn c̣n thấy ḷng rung
động, nhưng ta muốn ở nàng những ǵ, nào: Nàng là một loại đàn bà gợi
t́nh, yêu xác thịt trong ta ngay từ hồi ta mới biết yêu. Phải chăng đó
chỉ là thứ t́nh xúc động thôi thúc Adam lại gần Eva? Thật khó mà tin
rằng ḿnh sẽ tiếp tục yêu nàng khi đă thỏa măn…Mặc dù ba năm cắt đứt
liên lạc, ta vẫn nhớ nàng, nhưng không chắc là ta đă yêu nàng. Đến giờ
cái hận lớn nhất của ta vẫn là chưa biết nàng một cách xác thịt…V́ thế,
đến giờ ta vẫn liên lạc lại. Nhưng rồi không biết kết cuộc sẽ ra sao?
Không biết có thật sự là ta đă yêu nàng không?
Sau ba năm xa cách gặp lại nàng dịp khánh thành cây cầu
Watabena, ta đă quyết định gặp lại nàng với bất cứ giá nào. Một cách bí
mật thôi!
Cuối cùng, ta đă thành công. Không những ta đă gặp lại
nàng, mà c̣n chiếm được cả thân xác nàng như ta đă từng mơ ước. Từ đó,
ta không c̣n ǵ phải ân hận, khi nghĩ rằng ta chưa được “ngủ” với nàng.
Khi ta ngồi sát cánh nàng ở pḥng trà nhà Koromogawa, ta thấy rằng những
“ân hận” ngày qua không c̣n nữa. Có lẽ v́ chính ta cũng chẳng c̣n trong
trắng ǵ! Nhưng có lẽ, do chính là v́ nàng không phải như người ta mơ
tưởng. Khi ta ngồi đối diện với nàng, ta không c̣n thấy nàng là người
đẹp thần tượng của ta như ba năm về trước, c̣n kém xa là đàng khác nữa.
Mặt nàng chệt phấn, đă mất hết vẻ tươi nở mịn màng tự nhiên. Mắt nàng đă
có quầng thâm. Cái vẫn c̣n y nguyên của nàng là đôi mắt đen láy, sâu
thẳm, sáng ngời của nàng. Khi nh́n đôi mắt nàng, ta lại như đắm đuối,
không thể nào rời xa được.
Cớ sao ta lại muốn ràng buộc với người đàn bà ta không
thể giữ măi t́nh luyến mến? Trước hết, ta đă có ư muốn kỳ lạ là phải
chiếm được trái tim nàng. Ngồi đối diện nói truyện, nàng đă kể truyện
chồng nàng cho ta nghe. Nàng nói là nàng yêu chồng lắm. Nhưng ta thấy
rằng nàng đă có một ảo tưởng về chồng nàng. Và ta thấy lóe lên ḷng tha
thiết muốn nàng phản bội chồng nàng. Và ta muốn chứng minh để nàng biết
rằng nàng không yêu chồng nàng như nàng tưởng đâu! Và đến nay ta vẫn tin
rằng nàng nói dối.
Nhưng ư muốn chiếm đoạt nàng không ám ảnh ta măi. Nó cũng
bùng lên rồi tắt ngấm như lửa rơm. V́ ta đă “thỏa măn xác thịt” với nàng.
Có lẽ v́ thế ta đă chán nàng! Dẫu thế, ta vẫn cứ đeo đẳng Kesa măi măi.
Ta đă làm nàng tổn thương danh dự. Để trở lại vấn đề I, ta phải tự hỏi
rằng ḿnh có yêu Kesa thật ḷng không?
Rồi ta đă ôm nàng chắc cứng trong đôi cánh tay, nhưng
nàng chuồi ra và khóc. Lúc ấy, nàng trông thật ghê tởm. Mùi thơm của da
thịt và tóc nàng … tất cả chỉ chứng tỏ sự bẩn thỉu của tâm hồn lẫn thể
xác nàng. Không thể chối căi được, ta đă ghét nàng từ ngày đó. Và đêm
nay ta sắp sửa phải giết một người ta không hề giận ghét, oán hận. Ta đă
th́ thầm vào tai nàng: “Hăy giết thằng Wataru” Ta phải là thằng điên mới
đề nghị như vậy được. Nhưng dầu sao ta cũng đă nói với nàng rồi “Giết
thằng Wataru đi!” Đích thật, ta đă nghiến rằng mà nói như vậy. Ừ mà, sao
ḿnh lại quyết định nói một cách điên như vậy. Ḿnh có thể cắt nghĩa như
thế này: ḿnh càng khinh ghét nàng, ḿnh lại càng không thể chịu đựng
được cái thằng đó. Và cái đề nghị giết thằng chồng nàng – người chồng mà
nàng đă nói là yêu lắm! - đó là để thử nàng. Ta giống như là người mộng
mị ban đêm, ta nói đại xem để thử ư kiến nàng ra sao? Hay là có con quỷ
dữ nào đă xúi dục ta làm việc đó. Và ta cứ nói đi nói lại khẩn thiết với
nàng: “Giết thằng Wataru đi!”
Cuối cùng, nàng ngẩng mặt lên và nói: Ừ, anh phải giết
Wataru đi!” Sự ưng thuận đó làm ta phải ngạc nhiên nhưng ta thấy ánh mắt
nàng kỳ lạ lắm: và ta đoán trước thế nào nàng cũng trả lời thế. Một con
dâm phụ, sát phu- đó là cảm tưởng của ta về nàng. Vừa buồn bă thất vọng,
vừa ghê tởm, óc ta loạn rồi! Mà sao ta lại dán nhăn hiệu “dâm phụ, sát
phu” cho nàng; lương tâm ta rối bời. Ta không được phép dán nhăn hiệu
như thế. Ta thấy như nàng đă rơ tim đen của ta. Ta sợ hăi khi nhận lời
giết chồng nàng. Ta vẫn sợ, “Nếu ta giết chồng nàng, nàng sẽ giết ta
bằng cách này hay cách khác. Ta phải giết hắn và nàng sẽ giết ta”. Ta
nh́n vào đôi mắt long lanh khô lệ nhưng phát khóc lên được của nàng … ta
biết mà? Không, ta không phải là kẻ hèn nhát.
Sau khi ta đă hứa giết chồng nàng, ta không thấy nàng mỉm
cười hoặc đổi sắc mặt.
Ôi! v́ lời thề quái ác kia mà ta sắp nhúng tay vào máu và
tội ác! Đêm nay.... Không. Lời thề của ta cấm ta điều đó. Vả lại, cũng
sợ nàng trả thù. Cái ǵ! Có lực ǵ thúc đầy cái thằng người vốn “Hèn
nhát nơi ta” để giết một kẻ vô tội! Ta không thể nói ra được. Nhưng có
thể chứ! ... !
Không, không thể được. Ta ghét cay ghét đắng nó, con mẹ
dâm phụ đó. Ta sợ nó, ta căm thù con dâm phụ đó... Ồ! phải phải, chính
v́ ta yêu nàng điên lên được.
MORITO tiếp tục đi đi lại lại, không nói ǵ nữa. Có tiếng
hát ru con da diết trong đêm trường.
Đời người ví thể đóa hoa.
Sớm mai tươi nở chiều ra lại tàn!
PHẦN II
Đêm về khuya. KESA đăm chiêu, vẫn vê tà áo kimono, dưới
ánh đèn mờ. Nàng ngồi xoay lưng vào ánh đèn.
KESA ĐỘC THOẠI.
Không biết là chàng có đến hay là không. Chắc chắn là
không đến rồi. V́ trăng đă sắp lặn mà chẳng thấy tăm hơi động rạng ǵ cả.
Hay là chàng đă đổi ư rồi. Nếu chàng không tới.... Ôi! ta sẽ phải sống
trong nhục nhă ngày lại qua ngày như một con... đĩ. Tại sao ta phải sống
trong nhục nhă và tội lỗi như thế. Ta sống nhưng có khác nào xác chết
mặc cho ḍng nước cuốn trôi. Ta sẽ bị mất danh giá. V́ thế nào th́ thế,
tất cả rồi sẽ ra ánh sáng. Hay là ta sẽ câm lặng như một nấm mộ tối.
Trong trường hợp đó, ta sẽ chịu đựng, sống để dạ, chết mang đi. Chắc
chắn thế nào chàng cũng tới. V́ lúc ta nh́n vào mắt chàng, ta đă biết
chắc là thế. Chàng sợ ta, chàng khinh ghét ta, nhưng cũng lại ớn ta nữa
đó. Quả vậy, nếu ta tự tin ở ḿnh được th́ tại sao ta lại không tin nơi
chàng. Ta đặt cả niềm tin nơi chàng ở ḷng ích kỷ của chàng. Và chính
tính ích kỷ kia sẽ soi sáng cho chàng việc chàng đă quyết định, đă hứa
làm. Nhưng bây giờ ta đă thiếu cả niềm tự tin. Ta sợ cái ǵ đây! Đă ba
năm qua ta vẫn hằng tự tin ở ḿnh và nhất là tin ở sắc đẹp của ta. Nhưng
đến nay, rơ ràng cái ngày ḿnh tiếp chàng ở pḥng khách, trong mắt chàng
ta đă thấy ta xấu đi nhiều rồi. Mặc dầu nói những lời yêu đương và an ủi
ta, nhưng chả có ǵ là thực t́nh cả. Biết rằng ta đă xấu, ta càng buồn
khổ và ghê tởm cái thân ta.
Chỉ c̣n ánh trăng kia ru ta như mẹ ru con để ḷng ta dịu
lại. Ôi! tất cả những mộng mơ ảo ảnh ngày xanh nay đă tan bay thành mây
khói. Thế là tan, tan hết! Cái cô vắng của một chiều mưa dầm trong tiết
đông giá lạnh làm ta như lặng chết đi. Rồi - điên rồ v́ cô đơn, lẻ bóng
- ta đă hiến thân cho một kẻ đă khinh ghét ta như một cái xác chết. Có
phải ta không chịu đựng nổi cô đơn không?
Ta đ̣i hỏi hơi ấm để sưởi cả hồn xác đă giá băng. Phải
chăng ta đă cố chôn vùi tất cả... trong phút điên rồ ta giơ môi cho
người đă khinh ghét ta hôn! Hay ta cũng chỉ v́ thú tính như chàng thôi!
Nghĩ đến. Chao ôi! xấu hổ! nhơ nhuốc!
Buồn khổ, cô đơn đă làm khóc hết
bao nhiêu nước mắt, mặc dầu ta đă cố nén. Buồn quá v́ ta đă thất tiết
với chồng ta, ta đáng khinh tởm như một con chó ghẻ. Ta đă làm ǵ từ
ngày ô nhục đó? Ta chỉ mơ màng nhớ như là một chuyện đă xa xưa lắm rồi.
Ta chỉ c̣n nhớ tiếng nói th́ thầm của chàng: “Hăy giết thằng Wataru...
Và râu mép chàng đă đụng vào tai ta, khi ta đang nức nở. Thoạt nghe thấy
thế, ta đă nín khóc và cảm thấy như ḿnh vừa sống dậy một sức sống tưng
bừng. Phải, ta đă thấy ḿnh linh hoạt và sáng như làn ánh trăng xuông.
Nhưng ta có được an ủi v́ những lời nói kia không! Trăm lần không! Có
bao giờ một người đàn bà cảm thấy sung sướng - mặc dầu đang được một
người đàn ông khác yêu đương - khi giết chồng không! Trời ơi.
T́nh vợ chồng đầu gối tay ấp...
Rồi ta lại tiếp tục thấy đời cô đơn, lẻ bóng, giá lạnh
tâm hồn như dưới ánh trăng đêm nay. Ta đă hứa giúp một tay để giết chồng
ta ư?
Cho đến lúc này, chồng ta vẫn chưa ngự trị trong tâm tư
của ta. Đúng như vậy, v́ lúc này ta chỉ có ta với ta cùng với nỗi ô nhục
của ta thôi. Rồi ta thấy h́nh ảnh chồng ta mỉm cười. Lúc ta nhớ đến
khuôn mặt của chồng ta, mọi dự định đều đă tan biến hết. Nhưng khi đă
ngừng khóc, ngoảnh mặt nh́n chàng, ta thấy cái thân tàn ma dại của ta
phản chiếu trong mắt chàng. Bao nhiêu vui vẻ đă biến mất hết. Ta chợt
nhớ tới vầng trăng mờ trong mây với vú nuôi hồi nhỏ.
Biết bao ngày “h́nh th́ c̣n, bụng chết đ̣i nau “. Vui là
vui gượng kẻo mà... “Phải chăng ta yêu chàng, và ta sắp sửa chết cho
chàng! Ta không thể nào sống nữa, v́ đă ngủ với người khác. Ta không có
can đảm để giết chồng và để che dấu dư luận - à, phải rồi, ta phải chết
cho chồng ta – để trả thù cho một t́nh yêu bị bội phản. Tên khốn nạn, dụ
dỗ vợ người. Có trăng tỏ trên trời cao minh chứng, ta sắp sửa chết cho
chồng ta và chết cho chính ta. Ta sắp sửa chết để phạt đứa nhân t́nh đă
làm hỏng đời ta và làm ô uế thân xác ta. Phải, chẳng những ta không đáng
sống và chết cũng không đáng chết nữa. Nhưng trong lúc này thà là chết
nhục c̣n hơn là sống. Ta đă mỉm cười ranh mănh với nó, và đă hứa đi hứa
lại rằng sẽ tiếp tay để giết chồng ta cùng với nó. Nó là đồ chó má, nó
sẽ nghĩ ǵ về ta, nếu nó nuốt lời hứa! Không lẽ hắn lại nuốt lời hứa! Có
phải tiếng gió thổi qua không! Khi nghĩ rằng nổi sầu khổ của ta đêm nay
sẽ chấm dứt, ta cảm thấy thơ thới dễ chịu. Ngài mai, trăng sẽ chỉ c̣n
chiếu trên cái xác không hồn của ta. Nếu chồng ta trông thấy xác ta,
chồng ta sẽ… không, ta không tin là chồng ta sẽ làm thế! Chồng ta yêu ta.
Nhưng ta không có can đảm để trả yêu cho chồng. Ta chỉ có thể yêu có một
người. Và chính người đó đêm nay đang đến đề giết ta. Mặc dù ánh sáng
này đối với ta quá sáng, người ta yêu cũng sợ nó như ta. KESA tắt đèn.
Rồi có tiếng mở cửa nhè nhẹ và ánh trăng vàng vọt ùa vào.
Mục Lục
||
Trong hẻm núi ||
Lă Sanh Môn ||
Địa Ngục Môn
Tuẫn đạo ||
Con rồng ||
Cũng một kiếp người